Sách

Đời sống - Gia đình Bí quyết dành cho phụ nữ Cẩm nang nuôi dạy trẻ Hạnh phúc gia đình Làm đẹp Làm vườn - Vật nuôi - Nông lâm nghiệp Mang thai Nữ công gia chánh - Thực dưỡng Tâm lý - Giới tính Thể dục - Thể thao Giáo khoa - Giáo trình - Sách tham khảo Giáo trình Cao đẳng - Đại học Luyện thi Cao đẳng - Đại học SÁCH GIÁO KHOA BỘ Sách giáo khoa cấp I Sách giáo khoa cấp II Sách giáo khoa cấp III Tham khảo cấp I Tham khảo cấp II Tham khảo cấp III Ngoại ngữ - Từ điển Tiếng Anh Tiếng Hàn Tiếng Nhật Tiếng Pháp Tiếng Trung Tiếng Việt - Ngoại ngữ khác Từ điển Ngoại văn Children books Cooking - Science - Social - Economic Literature & Fiction Sách Chuyên ngành Khoa học kỹ thuật - Tương lai học Khoa học thường thức Khoa học tự nhiên Khoa học xã hội Ngoại giao - Vấn đề quốc tế Pháp luật - Văn bản hướng dẫn thi hành Luật Phong thủy - Kinh dịch - Nhân tướng học Tin học - CNTT Tôn giáo - Tín ngưỡng - Tâm Linh Triết - Chính trị - Quân sự Xây dựng - Kiến trúc Y học - Sức khỏe Sách dành cho Thiếu nhi Kiến thức - Kỹ năng dành cho bé Sách tô màu thiếu nhi Truyện kể cho bé Truyện tranh thiếu nhi Sách dành cho Thiếu niên - Tuổi mới lớn Kiến thức - Kỹ năng dành cho thiếu niên Manga - Comics Tủ sách teen Sách Kinh tế Đầu tư - Chứng khoán Kế toán - Kiểm toán Khởi nghiệp - Làm giàu Kinh tế học Nghệ thuật lãnh đạo - Nhân sự PR - Marketing - Sales Quản trị kinh doanh Tài chính - Ngân hàng Sách Rèn luyện bản thân Bài học thành công Bí quyết - Kĩ năng - Cẩm nang Nghệ thuật sống - Truyền cảm hứng Sách song ngữ Sách tô màu người lớn Văn hóa - Nghệ thuật - Du lịch Âm nhạc Danh nhân - Tác giả - Hồi ký - Tiểu sử - Tự truyện Lịch sử - Địa lý Mỹ thuật - Điện ảnh - Sân khấu Phóng sự - Ký sự - Bút ký Văn hóa - Du lịch Văn học Tác phẩm kinh điển Thơ - Bình thơ - Phê bình văn học Toàn tập - Tuyển tập - Hợp tuyển thơ văn - Biên khảo Truyện cười - Truyện dân gian Truyện dài - Tiểu thuyết - Light Novel Truyện Huyền bí - Giả tưởng Truyện Kiếm hiệp Truyện ngôn tình Truyện trinh thám - kinh dị Truyện vừa - Truyện ngắn - Tản văn

 

THƯ VIỆN ẢNH

> <

ẢNH MINH KHAI

> <

BẢN TIN MINH KHAI

WEBSITE LIÊN KẾT







 

TÌM KIẾM

Sách > Truyện dài - Tiểu thuyết - Light Novel

BẢY KIẾP XUI XẺO (Hết hàng)
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương. Người dịch: Hoàng Phương Anh

Thể loại: Truyện dài - Tiểu thuyết - Light Novel
ISBN: 5135272446951
Xuất bản: 12/2013
Trọng lượng: 430 gr
NXB: Văn học
Số trang: 480 trang - khổ: 14,5x20,5 cm
Giá bìa: 122,000 đ (-20%)
Giá bán: 97,600 đ

Trích đoạn:


“Vân Tường.” Lục Hải Không uống trà xong, ngẩng đầu nhìn ta, “Ta hết mệt rồi.”


Ta nhìn con mắt phải đục ngầu của nó, đưa tay xoa đầu thằng bé: “Vậy đi thôi.”


Lo lắng cũng chẳng ích gì, tương lai vẫn sẽ tới, so với ta, đứa bé này chắc còn bất an hơn nhiều. Nó dũng cảm như thế, tất nhiên ta không thể thua kém được.


Đêm khuya lành lạnh, chăn thì ấm.


Ta bị Lục Hải Không Hải Không đá cho một cái mà bật tỉnh. Nhìn người bên cạnh liên tục giãy giụa, ta thở dài: “Lại nữa…”


Sau khi trốn khỏi kinh thành, chưa đêm nào Lục Hải Không ngủ ngon giấc, vừa ngủ là bắt đầu đá chân đá tay loạn xạ như một kẻ điên. Ta kìm chặt chân nó, đợi nó không ra sức ngọ ngoạy nữa mới buông tay. Ánh trăng bên ngoài len lỏi qua song cửa khách điếm, nhờ ánh trăng sáng tỏ mà ta thấy trán Lục Hải Không ướt đẫm mồ hôi.


Thằng nhóc này, ban ngày có giả tạo thế nào thì tối đến vẫn lộ bản chất. Dẫu có mạnh nữa cũng không thể vứt bỏ ác mộng khỏi đầu.


Vì nửa đêm sau có thể ngủ ngon, ta ôm nó vào lòng, vuốt đầu nó, liên tục thì thầm dỗ dành nó như hát khúc hát ru: “Không sao đâu, không sao.”


Sáng sớm hôm sau khi tỉnh lại thì Lục Hải Không nằm trong lòng ta đã mở to mắt nhìn ta rồi. Ta ngáp một cái: “Sao không gọi ta dậy?”


Nó khẽ đáp: “Tối ngươi ngủ không ngon, nên sáng ta muốn ngươi ngủ thêm một lát.”


Cái miệng đang ngoác to của ta hơi cứng lại, cũng không thể ngáp nốt nửa cái còn lại nữa, thằng nhóc này, chuyện gì cũng rõ hơn ai hết.


Ra đường mua bữa sáng, ta vào một quán nhỏ nói: “Cho ta bốn cái bánh bao.”


“Được, hai đồng.” Chủ quán lấy giấy dầu gói kĩ bánh bao trắng phau đưa cho ta. Ta lấy túi gấm, vừa mở ra thì mặt xanh như nuốt phải cóc, chỉ còn mỗi hai nén bạc vụn và ba đồng.


Tiền để dành của ta! Vốn liếng của ta! Bạc chảy ào ào trên đường về phương Bắc… Ruột gan đau tới độ ta chỉ hận không thể móc chúng ra đạp cho mấy đạp.


Cuộc sống ở Tướng phủ an nhàn thoải mái thế mà ta lại bỏ? Ta lại bỏ! Ta hận không thể tát mình hai cái đau điếng, Tiểu Tường, ngươi thử nói xem rốt cuộc là tại sao hả? Vô tư dâng hiến, hi sinh vì yêu, đây là ngươi à? Cao thượng làm gì, giữ khí tiết làm gì, đó là trò chơi ngươi nên đụng vào à, hả, hả, hả?


Ta tự đánh mình trong thế giới nội tâm mấy trăm lần, cuối cùng mới bừng tỉnh trong tiếng ông chủ quán: “Cô nương, hai đồng.”


Thở dài một tiếng, ta không nỡ lấy hai đồng đổi bốn cái bánh bao trắng bóc.


Cúi đầu nhìn vào mắt Lục Hải Không, thấy màu đục vẩn trong con mắt phải của nó, bao nhiêu hối hận bực tức trong lòng thoáng cái đã hóa thành nụ cười bất lực, ta ấy à, đúng là quá tốt bụng.


Vừa đi vừa gặm bánh bao với Lục Hải Không, ta hỏi: “Nhóc con, nơi này thuộc vùng Bắc Trường Thành rồi, chúng ta còn phải đi đâu nữa?”


Lục Hải Không lại ngạc nhiên với câu thắc mắc của ta: “Vân Tường… ngươi không biết gì mà đi với ta ư?”


Ta véo bánh bao, bĩu môi nói: “Ờ, phải rồi, ta ngu ngốc lại chẳng biết gì quả là có lỗi với ngươi. Phong cảnh dọc đường cũng rất đẹp, đưa ngươi đến nơi xong thì ta sẽ đi.”


Lục Hải Không vẫn là một đứa bé, nghe thấy câu đó thì lập tức luống cuống, vội vàng ôm lấy tay ta, siết chặt vào lòng, căng thẳng nhìn ta chằm chặp, môi run bần bật lại không thốt nên lời.


Giống hệt dáng vẻ xấu hổ vì bị mắc kẹt của nó đêm đó.


Ta không biết rốt cuộc ta có vị trí thế nào trong lòng Lục Hải Không, nhưng ta biết, thằng bé này không hề bình tĩnh như lúc đi đường, chỉ cần tìm đúng chỗ thì chỉ một câu thôi cũng đủ để phá tan tất cả phòng bị và kiên cường của nó.


Câu nói giận dỗi này của ta hình như hơi nặng nề với nó.


Nhìn thằng bé hồi lâu, ta dùng tay kia xoa đầu nó: “Đùa ngươi thôi, Bắc Trường Thành xa thế, ta sợ về một mình lắm.”


Lúc này nó mới thoáng buông lỏng tay ta, cố gắng đè nén nỗi sợ trong lòng nói với ta: “Ta không ghét Vân Tường, ta chỉ cảm thấy đáng lẽ Vân Tường phải biết, ta…” Nó không biết nên tiếp tục giải thích thế nào, tai run lên, bất lực áp mặt lên người ta, vươn tay ôm chặt lấy ta, tựa như đang ôm khúc gỗ cứu mạng: “Sau này, ta nhất định sẽ đưa Vân Tường về nhà. Vân Tường không phải sợ nữa.”


Đồ ngốc! Đi từ Thiên giới tới Minh phủ rồi lại tới nhân gian ta còn không sợ thì sợ gì con đường ngắn tí ấy, đúng là dễ dụ. Ta lẩm bẩm trong bụng, vươn tay đẩy đầu Lục Hải Không ra, “Ăn bánh bao xong đừng cọ lung tung, dầu mỡ trên miệng ngươi dính hết vào quần áo ta rồi này. Thời tiết ở Bắc Trường Thành lạnh giá, áo bông lại đắt, chúng ta tìm đâu đó đổi thôi.”


Hai cánh tay nhỏ nhắn ôm ta thoáng cứng đờ, vùi mặt càng sâu vào lòng ta:


“Sắp rồi, Vân Tường sẽ có một cuộc sống không phải lo cơm áo, không phải lang thang đầu đường xó chợ nữa. Sẽ rất nhanh thôi.”


Nó vừa nói câu này ta lại buồn bã… Vốn dĩ cuộc sống của ta là thế mà!


Ba ngày sau chúng ta tới thành trấn lớn nhất Bắc Trường Thành, thành Lộc Lương, đó cũng là căn cứ quân sự quan trọng nhất của Bắc Trường Thành. Sau khi vào thành, ta đang định đi tìm một khách điếm để nghỉ ngơi như thường lệ, thì Lục Hải Không lại túm tay ta, hỏi người đi đường vị trí của Đại Tây đô hộ phủ trong thành.


Ta vội vàng ngăn nó lại: “Không phải ngươi định nói với ta chạy xa như thế là để tới đây đầu thú đấy chứ? Cơ quan của triều đình ngươi vào được không? Muốn chết hả?!”


Lục Hải Không bó tay: “Vân Tường, chú ta ở đây.”


Thì ra là tới nhờ vả người thân! Hơn nữa thân thích này lại không hề nhỏ, Đại Tây đô hộ, độc bá một vùng, cả phía Tây Bắc đều do ông ta cai quản.


Cuộc sống sau này khá khẩm rồi, ta sung sướng nhủ thầm, ngẩng đầu ưỡn ngực đi tới trước cửa lớn, Lục Hải Không muốn kéo ta lại mà không được, liền vội vàng lấy thứ gì đó từ trong ngực ra. Ta đứng trước cửa, chống nạnh, dùng phong thái của tiểu thư tướng phủ nói: “Ê, gọi đô hộ của các ngươi ra đây!”


Hai tên thị vệ canh cửa chỉ liếc ta một cái, chả thèm để ý cứ đứng thẳng tưng, y như hai môn thần bất động.


Ta nhíu mày, nghĩ bụng ông chú này của Lục Hải Không đúng là có chút bản lĩnh, huấn luyện đám thị vệ canh cửa này không tồi. Ta đang định nói thêm thì bị Lục Hải Không kéo lại, nó lấy ra một vật gì đó được bọc bằng vải đen. Vừa lột tấm vải đen ra thì màu vàng chói lọi đã đâm đau cả mắt ta, chỉ nghe thấy giọng nói vẫn còn trẻ con của Lục Hải Không mang theo vẻ do dự, bình tĩnh nói: “Quân lệnh của Thiên Hạ Binh Mã đại nguyên soái ở đây, thấy lệnh như thấy người, ta muốn gặp đô hộ của các ngươi.”


Ta ngoái đầu nhìn Lục Hải Không, thì ra hôm nào nó cũng ôm ngực ngủ là vì thế! Mà kể ra… nó không nói cho ta biết nó giữ vật quan trọng như vậy trong người chẳng lẽ là sợ ta túng quá đi cầm…


Không thể không nói, thằng nhóc này còn nhỏ mà có tài nhìn người ra phết.


Trân trọng giới thiệu.





Copyright @1999-2020 MINHKHAI.VN All rights Reserved.
Công Ty TNHH Minh Khai S.G (Nhà sách Minh Khai)
249 Nguyễn Thị Minh Khai, F. Nguyễn Cư Trinh, Q.1, Tp. Hồ Chí Minh
Giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh số: 4102019159
Mã số doanh nghiệp 0303209716 - Đăng ký thay đổi lần 6 ngày 30/07/2010
Ðiện Thoại (028)39250590 - (028)39250591 -Fax: (028)39257837
Website: www.minhkhai.vnwww.minhkhai.com.vn
E-mail: mk.book@minhkhai.com.vn